|
Ngày 12 tháng 1, năm 2008.
Sau khi làm việc xong ở những điểm cứu trợ cuối cùng thuộc tỉnh Thanh Hóa, các anh em từ Huế lên xe tải trở về nhà. Điếm đến kế tiếp của Diệu Liên là Quảng Trị, tiếp tục chương tŕnh Trẻ Em Khuyết Tật, Chất Độc Da Cam. Tại ga xe lửa Thanh Hóa, Thầy Tâm Định tiễn chân anh em từ Nghệ An và Diệu Liên lên tàu lúc trời vừa sập tối, khí trời bắt đầu chuyển lạnh. Lên toa tàu ghế ngồi cao cấp tức là ghế mềm, nếu mùa nóng th́ có máy lạnh, c̣n mùa mưa th́ các cửa sổ được đóng kín nên ấm hơn của toa b́nh dân.
Mọi người lên cùng một toa tàu, ngồi yên lặng trên chiếc ghế nhỏ. Anh kiểm soát toa tàu phát cho mỗi người một chiếc mền mỏng. Diệu Liên nh́n chiếc mền rồi vắt lên thành ghế trước mặt, không dám đắp v́ trong ḷng có một chút ngần ngại. Chịu lạnh Diệu Liên nằm co rút trên chiếc ghế nghĩ ngơi để sáng sớm hôm sau c̣n tiếp tục làm việc.
Nghe tiếng lào xào, Diệu Liên tỉnh dậy và thấy chiếc chăn mỏng đă có ai đắp trên người Diệu Liên… Tàu đến ga Vinh, các anh em chuẩn bị xuống. Mọi người chào Diệu Liên với ánh mắt vừa ân cần vừa lo lắng: “Chuyến đi c̣n dài qua nhiều địa điểm, thời tiết lạnh lẽo không dễ chịu chút nào, chị nhớ giữ ǵn sức khoẻ”, các anh em căn dặn.
Diệu Liên trở lại ghế đi vào giấc ngủ yên. Tàu chạy thâu đêm, đến ga Quảng Trị đúng 5 giờ 30. Đón xe về nhà anh Lê Văn Diêu đă 6 giờ sáng nhưng trời c̣n tối, mọi người trong nhà đều ngủ say. Không dám làm phiền, Diệu Liên đứng chờ trước cổng nhà. Những giọt nước từ trên mái nhà nhỏ xuống ước áo Diệu Liên. Đứng một lúc rồi Diệu Liên lại đi thiền hành trong cơn mưa phùn để vượt qua cơn lạnh đang từ từ thấm vào người.
Một ngọn đèn được thắp sáng trong căn nhà của anh Diêu, Diệu Liên đưa tay lên bấm chuông, chị Diêu ra mở của. Với ánh mắt thương xót và cử chỉ vội vă, chị Diêu vừa trách Diệu Liên “Sao không gọi mà đứng chờ ngoài trời mưa lạnh như vậy” chị vừa t́m chỗ cho Diệu Liên ngả lưng nghỉ mệt.
Được chị đưa vào nhà nghỉ ngơi, và rồi cùng anh Diêu bắt đầu bàn bạc công việc qua tờ chương tŕnh chi tiết đă được anh Diêu chuẩn bị đàng hoàng.
Ban từ thiện xă hội Phật giáo tỉnh Quảng Trị làm việc có hệ thống. Từ cấp tỉnh, huyện, xă, thôn đều có các anh em Phật tử đảm nhiệm công việc từ thiện. Nhờ có tổ chức như vậy nên họ đi sâu sát vào đời sống khó khăn của người dân từng vùng. Sau trên 15 năm làm việc từ thiện chung, mỗi ngày t́nh cảm anh em giữa Mắt Thương Nh́n Cuộc Đời và Ban Từ Thiện Xă Hội tỉnh Quảng Trị càng gắn bó.
Dưới đây là h́nh ảnh cũng như công việc mà Diệu Liên cùng các anh chị trong Ban Từ Thiện Tỉnh Quảng Trị thực hiện trong thời điểm nầỵ Phần lớn chương tŕnh là nhằm cung cấp vốn làm ăn cho những gia đ́nh nghèo, có con em bị khuyết tật hoặc bị chất độc Da Cam. Vốn được giúp đỡ qua h́nh thức chăn nuôi v́ đây là một trong những yêu cầu của người bảo trợ.
|