|
Vậy mà, nơi góc nhỏ khuất lấp của thành phố cảng nhộn nhịp này, vẫn c̣n đó những kiếp sống ṃn, những thân phận sống không c̣n biết đếm thời gian bằng tuổi. Tựa hồ như khoảng lặng của một bản giao hưởng đang trong đoản khúc cao trào của nhịp sống hiện đại. Con chạnh ḷng, vậy thôi!
Biết nói ǵ hay đổ lỗi cho ai?! Không, không ai có lỗi hết, chỉ có số phận chua cay có lỗi với con người lương thiện mà thôi, phải không cô, chú?
Nên việc làm chia sẻ miếng cơm lót dạ trong những lúc đói ḷng thực sự bé nhỏ này nhưng gói trọn cả tấm ḷng của tất cả anh chị em chúng con ở đây, nó cũng gói trọn trong khả năng có thể. Chỉ cầu mong sao, mỗi ngày mỗi thường xuyên hơn, khoảng cách mỗi lần cũng ngắn hơn 3 tháng. Xa hơn nữa, cầu mong họ có thể b́nh phục để sớm quay về với gia đ́nh, con cái, người thân, mà trước hết những nhu yếu của đời sống họ khả dĩ đầy đủ, cái ăn, cái mặc, cái thuốc thang… ước mơ th́ nhiều mà lực bất ṭng tâm cô chú ạ! Hằng tâm th́ có mà hằng sản th́ không nhiều.
Chúng con thực sự rất biết ơn quư cô, chú, anh chị hảo tâm có tấm ḷng vàng đă sẻ chia cho những thân phận con người đang sống mà đă xem như ma trên đất, những kiếp sống trơ trọi cả nguời thân có khi ruồng bỏ, xă hội đôi lúc xem như kẻ sống thừa, bớt đi phần nào đói lạnh thiếu thốn, mà có được mức sống đơn thuần chỉ là để tồn tại.
Đôi lời tâm sự bộc bạch, như là nhịp cầu chia sẻ gởi đến những trái tim, những tấm ḷng vàng biết trắc ẩn bên kia đại dương, một mối liên đới trên sợi dây bi mẫn trước những con người đă, đang và sẽ đang sống mà mất đi mọi khái niệm ở đời.
Một lần nữa, con cầu chúc quư cô, chú, anh chị hảo tâm luôn sức khỏe, công việc ổn định và hạnh phúc quây quần bên con cháu. Hẹn một ngày không xa, quư cô chú về lại quê hương, đất Mẹ chúng cháu sẽ tâm sự nhiều hơn. Mong sớm gặp lại quư cô chú! Kính thư.
Huỳnh Thị Bích Ngọc
|