Những Khó Khăn

Cách Giải Quyết

Ban Điều Hành

Những Thành Quả

Cách Giúp Đở

Tình Người

Trang Tiếng Anh

Mổ Mắt

Hệ Thống Nước Sạch

Xây Dựng Cơ Sở

Bảo Lụt

Trường Huấn Nghệ

Bệnh Hiểm Nghèo

Viện Dưỡng Lão

Bảo Trợ

Học Bổng

Cải Thiện Đời Sống

Mổ Tim

Cháy Bỏng

Khẩn Cấp

Tâm Thần

Bệnh Phong

Bệnh Hiểm Nghèo 2008

NHỮNG BỆNH NHÂN ĐÃ VÀ ĐANG ĐƯỢC CHỮA TRỊ - 2007

Để giúp chúng tôi dể dàng trong việc điều hợp một cách hữu hiệu chi phí chữa trị cho bệnh nhân, xin quý ân nhân hoan hỹ đừng yêu cầu riêng một bệnh nhân nào, chỉ xin đề đóng góp vào quỹ “Bệnh Hiểm Nghèo”

Hồ sơ hoàn tất của từng bệnh nhân sẽ được gửi đến quý ân nhân được chọn lựa đóng góp cho ca bệnh sau khi bệnh nhân được xuất viện.

     Nhập viện ngày:        24 tháng 7 năm 2007

Kính gửi chị Liên,
 
Em có một bệnh nhân này xin chị đọc xem có thể giúp gì cho em này không?
Em này tên Phan Quang Tài, 4 tháng Tuổi. Không có hai tay, hai chân bị tật khoèo.
Bố làm nghề bánh mì thuê cho người khác (bread) mỗi tháng kiếm được khoảng 700,000 đến 800,000 nghìn đồng

Mẹ của cháu trước đây làm nghề bán bánh mì bây giờ theo chồng và có con dại nên không làm gì được và ở nhà.
 
Cả gia đình đang ở với ông bà nội ở dưới quê, ông bà nội làm ruộng, nghèo khó.
 
Khi cháu sinh ra Bà ngoại thấy không có tay và hai chân bị tật khoèo thì bà định giết cháu luôn nhưng điện thoại cho ông Cậu thì ông Cậu cản ngăn, càng không nên giết cháu bởi vì vợ của Câu này là làm ở ủy ban dân số gia đình và trẻ em, có hợp tác với Văn phòng trong chương trình vay vốn nên chị sẽ giới thiệu cho Văn phòng. May mà cháu không bị giết.
 
Hiện tại chúng em đã đưa cháu đi khám, với hai tay thì không thể làm gì được, đã không có hai tay bây giờ hai chân lại bị khoèo nên sẽ không thể đi được nên em đang tìm cách giúp cháu có được hai chân thật tốt vì sau này sẽ thay thế hai tay. Em đã làm việc với bác sĩ khoa PHCN thì được biết hai chân cháu sẽ được bó bột để làm thẳng lại bàn chân trong vòng 6 tháng với chi phí mỗi tháng là khoảng 1,5 triệu đồng. Theo yêu cầu của bác sĩ thì cháu phải được điều trị và chăm sóc mổi ngày, nhưng vì gia đình cháu ở quê, xa thành phố nên hiện tại gia đình cần phải thuê phòng để ở thành phố, mà 1 phòng dành cho sinh viên rẻ nhất cũng 150,000 đồng và tiền ăn nữa nên gia đình rất khó. Em xin chia sẻ với chị để tìm cơ hội cho cháu này bây giờ cũng như sau này.
 
Cám ơn chị.

Em Ngoc

CHÁU PHAN QUANG TÀI KHI SINH RA KHÔNG CÓ HAI TAY, HAI CHÂN BỊ QUẶP VỀ HAI BÊN

Jul 24, 2007

Thưa chị Diệu Liên

Cháu Quang Tài bữa nay tốt lắm chị ơi, người ta phải nấn chân của cháu từ từ để cho nó thẳng ra, chân của cháu thẳng ra đến 60% rồi. Hy vọng mọi sự tốt đẹp sẽ đến với em.
 
Em xin gửi chị 2 tấm hình : Trước khi nhận được sự giúp đỡ của “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” và tấm hình mà em chụp cách đây ít hôm. Xin chị xem files

Sep 13, 2007
Em xin gửi chị hình ảnh cháu Phạm Quang Tài. Mừng quá chị ơi, chân của em Tài bây giờ thẳng gần như bình thường rồi, không còn cong nữa, bây giờ bác sĩ đang kéo 1 chân ngắn cho bằng với chân dài kia. Thế là gần 5 tháng trôi qua, còn khoảng 1 tháng nữa thì em sẽ kết thúc điều trị. Xin cám ơn chị rất nhiều. Em gửi chị ảnh của cháu Tài.
Kính chúc anh chị luôn sức khoẻ và một ngày mới thật tươi vui.
Kính thư,
Em Ngọc
 

Chân đã được kéo thẳng

Bác sĩ Nguyễn Viết Nhân đang bế cháu Tài

HAI CHÂN CHÁU PHAN QUANG TÀI HẦU NHƯ ĐÃ ĐƯỢC BÌNH PHỤC HOÀN TOÀN

Tài và Mẹ sống tạm trong căn phòng được thuê gần Bệnh Viện Trung Ương Huế trong thời gian điều trị cho cháu Tài.

TRƯƠNG VĂN TUYỂN - Chi phí cần giúp: 5,000,000VND ($312,5 USD)

Xã Chợ Chùa, Huyện Nghĩa Hành, Tỉnh Quãng Ngãi.

Tuyển được sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo gồm 5 người. Bố mẹ cháu trước đây làm ruộng trên mảnh đất 1,500m2 và thu hoach được khoảng 7,200,000 đồng/năm. Tuy nhiên, gần đây đất canh tác của họ bị khai hoang để làm công trình nên bố cháu phải đi làm thuê phụ thợ hồ, công việc bấp bênh, mẹ cháu nuôi 2 con bò, và tổng thu nhập của họ được 800,000 đồng/năm. Bây giờ họ sống trong một ngôi nhà nhỏ 28 m2, một chiếc TV cũ và 2 chiếc xe đạp là tài sản quý nhất của gia đình cháu.
Tuyển bị Tứ chứng Fallot rất nặng, mặc dù đã phát hiện bệnh cháu từ lâu nhưng bố mẹ cháu chăng thể làm gì hơn được ngoài việc cho cháu điều trị bằng thuốc khi cháu lên cơn. Cháu đang bị suy tim nặng, thường xuyên mệt mỏi, tứ chi của cháu trở nên thâm tím. Bác sĩ khuyên cháu phải được phẫu thuật càng sớm càng tốt để được cứu sống kịp thời. Tổng chi phí ca phẫu thuật là 40,000,000 đồng quá lớn đến nỗi gia đình chẳng thể mơ đến trong suốt cuộc đời. Xét thấy hoàn cảnh đáng thương của cháu, UBDS-GD&TE Quãng Ngãi đã trợ giúp cháu 5,000,000 đồng, cộng với số tiền dành dụm và vay mượn từ người thân, gia đình cháu có thể đóng góp 15,000,000 đồng. Họ đang khẩn thiết kêu gọi sự giúp đỡ của các nhà hảo tâm. Xin hãy cứu lấy cháu bé tội nghiệp này.

LÊ VĂN LINH - Chi Phí: 5,000,000VND ($312,5 USD)

Thôn An Trường, Xã Mỹ Lộc, Huyện Phú Mỹ, Tỉnh Bình Dịnh.

Băng qua những lối đi gập ghềnh dọc theo các thửa ruộng ở miền quê nghèo tỉnh Bình Định, cuối cùng chúng tôi đã đến được nhà cháu Linh. Đó là ngôi nhà nhỏ đơn sơ chẳng có gì quý giá ngoài 2 chiếc xe đạp cũ kỹ được dùng làm phương tiện đi lại cho cả nhà. Mẹ Linh cày trên thửa ruộng 1,000 m2 với thu hoạch vào mùa bội thu được trung bình khoảng 1,800,000 / năm. Bố cháu làm thuê nhưng công việc chẳng mấy thường xuyên, khi thì phụ thợ hồ, khi thì đốn củi và ông thu nhập được khoảng 2,520,000 đồng/năm. Số thu nhập từ các công việc nông nghiệp và thuê mướn này chỉ vừa đủ cho các chi tiêu hạn hẹp hàng ngày cho cả gia đình, vì vậy làm sao có tiền mua thuốc cho cháu Linh. Gia đình cháu được chính quyền địa phương công nhận và cấp thẻ hộ nghèo.
Linh bị bệnh tim bẩm sinh rất nặng và được bác sĩ tim mạch khuyên cần phải được phẫu thuật sớm. Chi phí mổ 25,000,000 đồng rõ ràng ngoài khả năng của gia đình, tất cả số tiền dành dụm của họ chỉ được 5,000,000 đồng. Được biết đến Tổ chức Đông Tây Hội Ngộ và Văn phòng Tư vấn di truyền và hỗ trợ trẻ khuyết tật, họ khẩn thiết đến xin giúp đỡ cứu cháu qua cơn hiểm nghèo này.

NGUYỄN HUỲNH TRÚC QUYÊN - Chi Phí: 12,000,000VND ($750 USD)

Thị Trấn Sông Cầu, Huyện Sông Cầu, Tỉnh Phú Yên.

Cháu Trúc Quyên bị bệnh tim bẩm sinh từ khi cháu mới sinh ra. Mẹ cháu chẳng thể đi làm kiếm tiền vì cháu thường lên cơn mệt và ho rất nhiều. Do vậy, bố cháu là người trụ cột nuôi cả gia đình. Bố Quyên làm nghề lao động chân tay thuê, ông sẵn làm bất cứ công việc nặng nhọc nào để kiếm tiền. Tuy nhiên, mặc dù làm việc cực lực, bố cháu chỉ có thể kiếm được trung bình 3,600,000 đồng mỗi năm ($225), số tiền ít ỏi đó chỉ vừa đủ cho một cuộc sống đạm bạc. Cả gia đình cùng chung sống trong một căn nhà tồi tàn mục mát, được dựng lên bàng những mãnh tre đan lát gắn với các cánh cửa sổ được che bởi những tấm ny long mỏng manh.
Suốt thời gian này, cháu Quyên đang tăng áp phổi rất nặng. Các bác sĩ tim mạch khuyên bệnh cháu cần phải được phẫu thuật sớm để bảo toàn tính mạng. Tổng chi phí ca phẫu thuật là 30,000,000 đồng, số tiền này quá lớn đến mức nếu bán tất cá các tài sản trong gia đình cũng chẳng đáng kể so với chi phí mổ. Trong sự tuyệt vọng, bố mẹ cháu đã tìm đến các tổ chức từ thiện để để xin cầu cứu đứa con đáng thương này. Xin hãy chia sẽ và cứu lấy cháu

MAN THÀNH PHƯƠNG - Chi Phí: 6,000,000VND ($375 USD)

Xã Phước Nghĩa, Huyện Tuy Phước, Tỉnh Bình Định.

Đi qua những lối đi gồ ghề, chật hẹp giữa những cánh đồng lúa trong vùng nông thôn nghèo Tỉnh Bình Định, chúng tôi đã đến nhà của Man Thanh Phương. Gia đình có 5 thành viên: bố mẹ và 3 đứa con sống trong ngôi nhà nhỏ, không có tài sản giá trị như không ti vi, không nồi cơm điện hoặc tủ lạnh, chỉ có một tủ, một cái bàn và 2 cái giường đã cũ. Nhà bếp của họ được dựng lên bằng những thanh tre và những tờ giấy. Cha Phương làm nghề thợ mộc, mỗi năm anh kiếm được 450 USD. Mẹ Phương làm ruộng trên miếng đất nhỏ khoảng 650m2, thu nhập bình quân mỗi năm là 84 USD. Tổng thu nhập của họ chỉ đủ cho họ trang trải cuộc sống hàng ngày.

Phương bị tim bẩm sinh Thông Liên Thất, Tăng áp phổi. Các bác sĩ chỉ định em phải được phẫu thuật để được đảm bảo sự sống. Tuy nhiên, chi phí phẫu thuật rất lớn, lên đến 30,000,000 VND, số tiền này rõ ràng ngoài khả năng của gia đình. Trong sự tuyệt vọng, họ đã được giới thiệu đến các tổ chức từ thiện để kịp thời kêu cứu cho con mình.
 

DANG THI THU THAO - Chi Phí: 6,000,000VND ($375 USD)

Xã Cát Tịnh, Huyện Phù Cát, Tỉnh Bình Định.

Đến thăm nhà của Đặng Thi Thu Thảo, chúng tôi gặp mẹ của Thảo đang may những khẩu trang che mặt vừa làm vừa trả lời những câu hỏi của chúng tôi mà không ngẩn đầu lên như là chị sợ mất thời gian may vá. Sau khi nghe chúng tôi đến từ Đông Tây Hội Ngộ, chị đã ngẩn đầu lên và xúc động tiếp chúng tôi. Mẹ Thảo may khẩu trang, tiền công trung bình kiếm được 200.000 đồng/tháng. Cha Thảo là công nhân tại xưởng gỗ với lương mỗi tháng 500.000 đồng. Sau 6 năm kết hôn, họ vẫn sống trong nhà ông bà của Thảo vì họ không đủ khả năng tạo dựng được một ngôi nhà ở riêng cho chính họ. Gia đình có 8 người: ông bà, gia đình dì, ba mẹ Thảo và anh trai của Thảo đang sống trong ngôi nhà cũ 70 m2. Bà của Thảo nằm liệt giường do đau cột sống. Mọi thứ trong gia đình quá cũ kỹ, 1 tivi, 1 quạt máy cho bà, 1 cái bàn cũ và 2 cái giường. Cả nhà chỉ có 2 chiếc xe đạp để đi lại.
Thảo bị bệnh tim bẩn sinh nặng, Tứ chứng Fallot và Thông Liên Nhĩ. Các bác sĩ đã quyết định là em phải trải qua 2 ca phẩu thuật. Tổng chi phí cho phẩu thuật của Thảo rõ ràng ngoài khả năng của gia đình. 

DINH THI SEN – Chi Phí: 7,000,000VND ($438 USD)
Xã Vinh Hiệp, Huyện Vinh Thanh, Tỉnh Bình Định.

Đinh Thị Sen sinh ra trong một gia đình nghèo thuộc khu vực miền núi của Tỉnh Bình Định. Họ là người dân tộc thiểu số Bà Nà. Trang trại của bố mẹ em nằm trên mảnh đất 1000 m2, nhưng thu nhập bình quân của họ chỉ $ 120 mỗi năm do đất đai bạc màu. Cả gia đình sống trong một căn nhà nhỏ, đơn sơ 9m2 do địa phương cấp. Họ không có phương tiện đi lại và chẳng có tài sản trong nhà.
Sen bị bệnh tim bẩm sinh nặng, bệnh thông liên thất và Aortic Regurgitation. Các bác sĩ Bệnh viện Trung ương Huế cho biết Sen phải phẩu thuật để thay van tim. Chi phí cho phẩu thuật là 42.000.000 VND. Trong sự tuyệt vọng, họ đã tìm đến Ủy ban dân số, gia đình và trẻ em của Tỉnh Bình Định (CPFC) và Đông Tây Hội Ngộ để được sự giúp đỡ về tài chính. Đông Tây Hội Ngộ đã quyết định tài trợ cho cuộc phẩu thuật  là 20.000.000 VND. Ủy ban DS-GĐ-TE Tỉnh Bình Định sẽ giúp đỡ 12.000.000 VND cho phẩu thuật của em. Xin hãy chia sẽ va giúp đỡ em Sen vượt qua cơn hiểm nghèo này.

TRAN QUOC THAI - Chi Phí: 6,000,000VND ($375 USD)

Xã Nam Sơn, Thị Trấn Nghèn, Huyện Can Lộc, Tỉnh Hà Tĩnh.

Gia đình cháu Thái sống trong ngôi nhà nhỏ đơn sơ có mái ngói và tường gạch. Bên trong ngôi nhà chẳng có gì quý giá ngoài chiếc TV và VCD cũ kỹ, một chiếc giường và chiếc tủ nhỏ. Gia đình cháu có 1000 m2 đất nông nghiệp trồng lúa và thu hoạch mỗi năm đựơc 2 vụ mùa 1 tấn lúa. Tuy nhiên, đây chỉ đủ cung cấp lương thực cho gia đình. Họ còn phải nuôi lợn và kiếm được khoảng 1,000,000 đồng/ năm. Để có đủ chi tiêu cho cả nhà, bố cháu Thái phụ thợ nề mỗi ngày được 30,000VND. Công việc này không thường xuyên và chỉ đi làm khi được thuê.
Cháu Thái được phát hiện bệnh tim khi mới 15 ngày tuổi. Bác sĩ khuyên nên cho cháu phẫu thuật sớm để được sống. Mặc dầu rất thương yêu con, đau lòng khi thấy con bệnh năng nhưng gia đình cháu quá nghèo không thể xoay xở một chút tiền nào cho cháu Thái được phẫu thuật. Vì vậy, chỉ còn cách là cho cháu uống thuốc và đi khám hằng tháng. Cuộc sống gia đình càng khó khăn hơn khi bệnh cháu ngày một nặng, với chi phí thuốc men càng nhiều. Nay được sự trợ giúp của Tổ chức nhân Đạo Hoa Sen (LHAF), cháu Thái được có cơ hội vào bệnh viện Trung ương Huế khám. Bác sĩ cho biết cháu cần phải phẫu thuật gấp. Chi phí quá lớn, LHAF trợ giúp cháu 7,000,000VND, gia đình đã vay ngân hàng được 15,000,000 VND. Một nhà tài trợ khác đã trợ giúp cháu 2,000,000VND. Xin hãy cứu giúp cháu bé đáng thương này được phẫu thuật kịp thời.

NHỮNG BỆNH NHÂN ĐÃ ĐƯỢC CHỮA TRỊ VÀ ĐÃ XUẤT VIỆN - 2007

VUONG PHAN TUAN HUY - Chi Phí: 1,200,000 VND (75 USD)

Ân nhân đóng góp: Nguyen Cuong $50 us, Vuong Quang Duy - Solo Nails $25 us

Xuất viện: ngày 20 tháng 3 năm 2007

Hoàn cảnh gia đình của anh Vương Phan Tuấn Huy rất nghèo và khó khăn. Chị của anh không có công việc ổn định, người mẹ già ốm đau quanh năm vẫn phải đi làm thuê nhưng cả hai mẹ con cũng chỉ góp thêm được vào nguồn thu nhập chính 300.000 đồng một tháng. Nếu tính thêm nguồn thu nhập của anh Huy, thì một tháng gia đình anh có tất cả 800.000 đồng. Với số tiền quá ít ỏi đó, đến tận bây giờ ba mẹ con anh vẫn chưa có được ngôi nhà của riêng mình mà  phải ở nhờ nhà người thân.  Bố mất sớm, anh Huy trở thành trụ cột trong gia đình. Thế mà nay trụ cột ấy lại đang bị lay động vì bệnh tật. Đã mất đi nguồn thu nhập chính, nay lại thêm khoản chi phí điều trị tại bệnh viện Trung Ương Huế, gia đình anh thật sự không có khả năng trang trải. Mặc dù bà con họ hàng, thôn xóm cũng đã quyên góp giúp anh một phần khi anh nhập viện, nhưng số tiền ít ỏi từ tình thương yêu ấy làm sao chi trả được 5.000.000 đồng mỗi lần điều trị, chưa kể với bệnh đái đường anh phải điều trị liên tục trong rất nhiều lần. Đái tháo đường cùng với biến chứng dạ dày là những loại bệnh rất nguy hiểm, nếu không được điều trị kịp thời và đúng liều thì sẽ dẫn đến nguy cơ tử vong. Tuy nhiên, gia đình anh thì không còn một đồng tiền dính túi. Thật là ngoài khả năng của gia đình

VO THI KIM LIEN - Chi Phí: 4,400,000 vnd (275.3 USD)

Ân nhân đóng góp: Loan Stavropoulos 110cad, Nguyen Thai ,Nguyen Tu 40cad, Oanh Nguyen 200cad

Xuất viện: ngày 28 tháng 3 năm 2007

Gia đình của em Võ Thị Kim Liên cực kỳ nghèo và khó khăn, Liên không có bố cũng không có anh chị ruột, em đang sống một mình với mẹ. Do không có công ăn việc làm ổn định ở quê nhà nên em và mẹ đã phải đi vào Nam để làm ăn sinh sống, họ đã làm nghề bán vé số tại đây. Mỗi tháng, cả hai mẹ con dành dụm được khoảng 200,000 đồng sau khi đã chi tiêu tiền ăn uống xong và các chi tiêu khác. Nhân dịp Tết đến, cũng như bao gia đình làm ăn xa nhà khác, họ cũng về quê để ăn Tết cùng bà con hàng xóm. Nhưng một ngày không may mắn đến với Liên khi em cùng với những người bạn đi thăm nhau trong những ngày Tết và đã bị tai nạn, bị thương nặng ở bụng và gãy vụn xương chân phải đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch. Tất cả số tiền dành dụm nhiều năm có được từ việc bán vé số của hai mẹ con cộng thêm số tiền giúp đở và vay mượn của bà con hàng xóm cũng chỉ vỏn vẹn đủ để lo cho em nằm vài ngày ở phòng hồi sức cấp cứu và ca phẫu thuật để lấy máu bẩm ở trong bụng ra. Hiện tại, tình hình sức khỏe và phần chấn thương ở bụng đã ổn nhưng hai chân của em vẫn đang bị gãy vụn xương vẫn chưa được phẫu thuật để sắp xếp xương lại. Mẹ em đã cố gắng vay mượn để tiếp tục lo phẫu thuật cho Liên nhưng họ đã không có chỗ để mượn thêm vì họ cũng đã vay mượn quá nhều.

VĂN VIỆT -  Chi Phí: 14,630,000 vnd ( 914.4 USD )

Xã Lộc Điền, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên Huế

Ân nhân đóng góp: NguyenMToan 150us, MaPhgHua 100us, Vo DaoQuyen 100cad, Loan Stavropoulos 170cad, HoangChinh 150cad, Dg thi ThuLoan 100cad, VuongHue 50cad, NghiLuu 100cad, Nguyen Minh 50cad, Nguyen Thai Nguyen Tu 60cad, Quy Pham 50cad

Xuất viện: ngày 28 tháng 3 năm 2007

Gia đình của Văn Việt rất khó khăn và nghèo khổ, Kiệt không có bố cũng không có anh chị em ruột, em đang sống một mình với mẹ trong một căn nhà nhỏ ở huyện Phú Lộc. Mẹ của Việt làm nghề bán nước uống ở chợ với thu nhập rất thấp còn Việt thì làm nghề phụ thợ hồ thu nhập cũng không ổn định. Mỗi tháng, cả hai mẹ con dành dụm được khoảng 210,000 đồng sau khi đã chi tiêu tiền ăn uống xong và các chi tiêu hằng ngày khác. Văn Việt bị tai nạn giao thông khi trên đường đi làm về, Việt đã bị gãy chân và gãy xương hàm. Chi phí mà mẹ của Việt phải trả cho bệnh viện là hơn 16,000,000 đồng để lo phẫu thuật chân cho em. Đây là số tiền mà mẹ của em đã dành dụm được sau bao nhiêu năm buôn bán và 8,000,000 đồng vay mượn của bà con hàng xóm. Tuy nhiên, số tiền trên chỉ đủ cho ca phẫu thuật sắp xếp và ghép xương chân cho Việt. Hiện tại, theo đề nghị bác sĩ, Việt phải chụp CT và phẫu thuật xương hàm nhưng mẹ của em không có đủ tiền để tiếp tục lo phẫu thuật cho KIệt. Xin quý ân nhân giú đỡ cho em.

TRUONG PHUOC XUAN - Chi Phí: 6,000,000 vnd ( 372.8 USD )

301 đường Đào Duy Anh, thành phố Huế, tỉnh Thừa Thiên Huế

Ân nhân đóng góp: Kieu An & Bao 50us, Vuong Quang Duy - Solo Nails 38us, TongChuong 70us, DoTien Mimi $30us, Pham van Loc $144 Cad, Tue Tam Tinh $50 Cad, Pham Huu Quy $50 Cad

Xuất viện: ngày 9 tháng 4 năm 2007

Hoàn cảnh gia đình của anh Trương Phước Xuân rất nghèo và gặp nhiều khó khăn, anh làm nghề thợ hồ còn vợ anh làm nghề bán rau hành ở chợ với thu nhập rất thấp và không ổn định.  Anh Xuân có hai người con nhỏ, một em 5 tuổi và em còn lại 3 tuổi. Ngoài ra, gia đình phải chăm sóc ông bố già 70 tuổi bị bệnh tâm thần. Vào một ngày không may, khi anh đang còn làm việc và bị trượt chân té từ tầng hai xuống và hậu quả của việc ngã từ độ cao 6 mét đã làm chấn thương cột sống và gãy xương bàn chân. Anh phải nhập viện để phẫu thuật khẩn cấp vì nếu để lâu ngày sẽ bị liệt hai chân và khó phục hồi. Tuy nhiên, thu nhập của gia đình chỉ đủ cho cuộc sống hằng ngày, giờ đây cả gia đình chỉ còn biết trông chờ vào số tiền ít ỏi kiếm được từ gánh rau của vợ anh để lo tiền sinh hoạt hằng ngày mặc khác vừa phải lo tiền thuốc thang cũng như chi phí phẫu thuật cho anh mặc dù đã vay mượn hàng xóm được 12,000,000 đồng trong lúc đó ca phẫu thuật lên đến 20,000,000 đồng. Hiện nay anh thật sự rất cần sự giúp đỡ để tiếp tục điều trị và phẫu thuật càng sớm càng tốt.

Huế ngày 25 tháng 1 năm 2006

Tính đến ngày 25 tháng 1 năm 2006, “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” xin được báo cáo những tình trạng bệnh nhân hiểm nghèo đã được giúp đở trong thời gian trước Tết Nguyên Đán 2006. Những bệnh nhân nầy đến từ nhiều địa phương khác nhau và đã được anh em trong “MTNCD” xem là những trường hợp đáng được giúp đỡ nhầt. Xin ghi lại đây tình trạng của bệnh nhân 

1 Hoàng Khánh Toàn – gãy chân, đã có nhiều tiến triển tốt đẹp sau ca mỗ, khuôn mặt em sáng hơn và tình trạng nóng sốt không còn nữa. Em vẫn bị mất ngũ vì vết thương đau nhức do thời tiết mùa Đông lạnh lẽo. Nhờ chúng ta cúng cấp  thuốc đều đặn và bồi dưỡng đủ chất, nên vết mổ của em sớm bình phục. Hiện tại em vẫn còn điều trị tại bệnh viện nhưng chi phí thuốc đã giảm xống nhiều, em sẽ được rời bệnh viện trước Tết Nguyên Đán. 

EM HOÀNG KHÁNH TOÀN TRONG THỜI GIAN CHỮA TRỊ

2 Lê thị Mai - chấn thương sọ não, thật bất ngờ khi bé Na báo cho biết Mẹ được xuất viện vào ngày 19 tháng 1, là do kết quả của những toa thuốc 500,000 VND ($35 us) mà chúng ta kịp thời cung cấp mỗi ngày. Chị Mai sử dụng thuốc cao cấp và trị đúng bệnh nên hồi phục quá nhanh so với sự tưởng tượng của mọi người. Sau khi đưa Mẹ về quê tại Phú Lộc được vài ngày, bé Na có đến nhà để trình cho Diệu Liên giấy xuất viện của Mẹ, và có đôi lời nhờ Diệu Liên thành kính cám ơn quý ân nhân đã nhiệt tình đóng góp để kịp thời cứu chữa mẹ của cháu. Cháu cho biết Mẹ khỏe nhiều hơn sau khi về nhà, Mẹ thích tỉnh dưỡng ở nhà hơn ở bệnh viện. Tổng số chi phí cho ca mổ nầy lên đến 18,000,000 VND ($1120 usd)

3 Công Trung - nạn nhân cháy bỏng, chúng ta đồng lòng đóng góp để cung cấp máu cứu sống em Trung, nhưng đã trể, em qua đời ngày 9 tháng 1. Cơ thể quá yếu, làm sao chống được cái lạnh khủng khiếp của mùa Đông xứ Huế, kéo dài nhiều ngày, thấm vào tận xương. Thân thể cháy bỏng của em, chảy đầy nước vàng, hoàn toàn không được mặc quần áo. Nguyện cầu cho hương linh của em sớm siêu sanh về thế giới an bình. Ca nầy chúng ta đã đóng vào bệnh viên $5,000,000 để mua máu.

4 Nguyễn Đan Minh - điếc và câm, anh Diêu và Diệu Liên đến thăm em Minh vào dịp tổ chức chương trình trẻ em khuyết tật tại Quế Sơn - Quảng Nam. Được biết, lúc em học lên lớp 1, em bị bệnh rồi mất đi thính giác, đưa đến tình trạng mất khả năng nói, em phải nghĩ học. Gia đình nghèo, bố mẹ ít ăn học lại không có tiền, chẳng ai nghĩ đến việc tìm phương cách giải quyết sự bế tắc trong vấn đề truyền thông của em. Vì không phải bị mất giác quan từ bẩm sinh nên chúng ta đề nghị gia đình đưa em ra bệnh viện Huế đo lại thính giác. Thật là tuyệt vời khi bác sĩ cho biết em chỉ cần đeo máy trợ thính, sẽ giúp em nghe lại được và từ đó em lấy lại khả năng nói. Việc gắn máy trợ thính và hướng dẫn gia đình phương pháp tập luyện nói và nghe cho em chỉ tốn 300,000 VND ($20 us). Em được trở về nhà sau ba ngay làm việc tại Huế, với chiếc máy kỳ diệu sẽ giúp em có một tương lai vui tươi hơn, được đến trường sánh vai cùng bạn bè đồng trang lứa.
 

5 Trần văn Tài – viêm màng não, Tài và em gái đều bị mù hai mắt, trước đây Tài sống trong hội người mù Hải Đức – TT Huế. Bố mẹ nghèo, các em nhỏ còn đi học, nên Tài rời hội người mù ra ngoài thuê nhà riêng đi bán vé số. Không may em trở cơn bệnh, bạn bè đưa về bệnh viện, phát hiện bị viêm màng não. Bà con trong nghề buôn vé số chạy quanh các chợ để xin tiền giúp em. Nhưng với số tiền đóng góp vài ngàn đồng của các bạn đồng nghề và bà con hàng rong ngoài chợ làm sao kịp cứu em ra khỏi tay tử thần. Chứng bệnh viêm màng não, nếu không kịp chữa trị sẽ đưa đến tình trạng bại não, như vậy cuộc đời em đã bất hạnh lại càng bất hạnh thêm. Diệu Liên, xin thay mặt quý ân nhân gần xa, liên hệ với bệnh viện xin xác nhận giúp điều trị cho em bằng thuốc kháng sinh loại tốt. Chi phí không bao nhiêu mà lại cứu em qua được cơn bạo bệnh.

6 Nguyễn Thị Lan – sỏi túi mật, tình cờ gặp em Nguyễn Hải Châu khi Diệu Liên đang trò chuyện tại nhà anh Nguyễn Kim Thuận. Châu rụt rè thả đôi dép trước cửa rồi rón rén đến bên cạnh anh Thuận để xin một xuất học bổng. Thật ra em xin học bổng là vì em cần một số tiền để lo chạy chữa cho Mẹ, chị Lan.

Châu, quê ở xã Quảng Trung, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình, bố qua đời lúc em lên 3, Mẹ làm ruộng nuôi Châu và em gái là Hải Lý. Gia đình nghèo, Mẹ lại bệnh hoạn quanh năm nên Hải Lý nghĩ học, vào Sài gòn làm công nhân. Châu là sinh viên sư phạm toán năm thứ 3, 3 năm qua em đi làm gia sư để tự lo cuộc sống hằng ngày và việc học của mình. Thấu hiểu nỗi âu lo của em, sợ ảnh hưởng đến việc học tập, Diệu Liên đã nhờ người vào bệnh viện duyệt xét để quyết định giúp chị Lan. Ca mỗ chị Lan được bệnh viện cho miễn phí vì thuộc diện hộ nghèo, chúng ta giúp tiền thuốc và tiền bồi dưỡng. Cũng là một bất ngờ khi biết bệnh tình của chị ổn định nhanh chóng, chị đã đến gặp chúng ta để nạp lại giấy xuất viện hôm 22 tháng 1, với nụ cười rất tươi và đôi lời thành kính tri ân đến quý ân nhân đã chia sẽ khó khăn trong lúc nguy biến của gia đình chị.
 

7 Dương Thị Xuân – U Não - quê ở thôn Hương Cần, xã Hương Toàn, huyện Hương Trà - Huế. Sau khi lập gia đình, sanh ra 4 đứa con trai, không sống được với người chồng suốt ngày say sưa nghiện ngập, chị bỏ quê vào Nam đi bán bún. Chị đem theo các con lưu lạc khắp nơi kiếm sống, nên chị không có hộ khẩu, các cháu cũng không có khai sanh, cả 4 đều không biết chử. Khi Mẹ phát bệnh các cháu đưa Mẹ về quê ngoại nhờ các cậu giúp đở. Người cậu đi vay mượn được 14 triệu giúp chị mỗ ca thứ nhất, bị chị vợ mắng chửi um xùm. Bây giờ anh không đi mượn thêm tiền cứu chị được nữa nên anh và các cháu chạy đi kêu cứu mọi người. Cậu và các cháu gặp được người đại diện “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời”, chi phí ca mỗ được trang trải kịp thời và chúng ta đang tiếp tục giúp đở tiền thuốc và tiền bồi dưỡng cho chị Lan với tình hình mỗi ngày một khả quan.

8 Nguyễn Hữu Thọ - thoái hóa thận, Cụ già yếu rồi, vợ chết sớm để Cụ lại với bầy con, bao nhiêu năm gà trống nuôi con, bây giờ các anh chị đã yên bề gia thất. Đời sống thôn quê nghèo khó, cha già yếu bệnh hoạn mà đàn con không biết lấy gì để giúp. Hôm Cụ có lịch mổ, cả nhà chạy lên hiến máu, các cô y tá không biết làm sao lấy được máu từ các con của Cụ vì ai cũng ốm nhom không còn chút máu để lấy. Ca mổ của cụ hoàn thành tốt đẹp, phí tổn chỉ khoản 5,000,000 vnd ($350 usd)

9 Hoàng Thị Xuân – thoái hóa bàn quan, quê ở Quảng Bình, chồng chết sớm, bệnh đã kéo dài nhiều năm, nhưng không có tiền chữa trị. Nay quá đau nhức phải đưa vào bệnh viện để mổ. Gia đình có sổ xóa đói giảm nghèo, chi phí ca mổ và một số thuốc được miễn phí, Chúng ta chỉ giúp cho chị tiền bồi dưỡng, thức ăn hằng ngày và tiền xe để chị trở lại quê. Chị sẽ được xuất viện ngày mai 26 tháng 1.

Nguyễn Đan Minh và Mẹ

Em Trần Văn Tài trong phòng bệnh

Diệu Liên đến thăm chi Lan ở bệnh viện

Diệu Liên và chị Dương Thị Xuân

Em Ngoc đến thăm cụ Nguyễn Hữu Thọ

Diệu Liên và chị Hoàng Thị Xuân

Diệu Liên tặng chị Xuân chiếc áo len trước khi chi xuất viện. Chi tươi cười và xin Diệu Liên tiền về xe cho ngày mai

MẸ CÓ BIẾT

Bé Na

Em tên Mùi, ở nhà Mẹ gọi em là Na, bé Na. Năm nay Na được 15 tuổi, Na có một khuôn mặt tròn như vầng trăng, thật dể thương. Em ít cười, giọng nói nhỏ và buồn, nhưng mỗi khi Diệu Liên đặt một câu hỏi thì em lại trả lời rỏ ràng, rành mạch.

Diệu Liên được em Phạm Văn Ngọc (trong OGCDC), cho biết Mẹ của bé Na bị tai nạn lao động. Chị làm nghề đập vỏ cây Bạc Hà, cây ngã xuống và đánh vào đầu chị Mai. Chị bị chấn thương sọ não, nằm điều trị tại phòng Hồi Sức Cấp Cứu (HSCC) bệnh viện trưng ương - Huế. Người ta gọi đây là “Phòng Tử Thần”, vì khi một bệnh nhân được đưa vào đây thì thân nhân phải lo hai việc song song, một là lo tiền để tiếp tục chuyện “còn nước còn tác”, hai là chuẩn bị tang lể cho bệnh nhân.

Trước đây, Diệu Liên nghĩ khoa Cháy Bỏng và Ung Bưới là khủng khiếp nhất, bệnh nhân tại hai khoa nầy Diệu Liên có thể đến gần, cầm tay, vuốt tóc và nói chuyện được. Nhưng khoa HSCC thì không còn gì có thể diễn tả được sự sợ hải trong lòng của Diệu Liên. Tất cả mọi bệnh nhân đang ở trong trạng thái nằm chờ tử thần đến gọi. Khi nhìn thấy những nỗi đau ở đây, nó đã giúp Diệu Liên đi được những bước chân có ý thức, biết rõ là mình đang được sống, sự sống bình thường thôi, nhưng Diệu Liên thấy mầu nhiệm quá, không khéo tự nhắc mình thì ý thức về hạnh phúc thật dễ dàng bị quên lãng trong Diệu Liên

Khi Ngọc và Diệu Liên tiến về phòng HSCC thì đã thấy bé Na đi ngược chiều. Na vội vã chạy đến Ngọc và nói: “sáng nay bác sĩ cho toa thuốc nhưng con không có tiền mua”. Ngọc cười hiền hỏi em: “hôm nay Mẹ có khá hơn không?”. Diệu Liên khoác tay qua bờ vai bé nhỏ của Na, vừa đi vừa trò chuyện.

Trong lời đối thoại, Na cho biết, sau một thời gian chạy chữa và vay mượn để lo cho Mẹ, Ba đã kiệt sức, nên Ba bỏ về quê, Ba còn phải lo cho thửa ruộng và hai em còn nhỏ. Bé Na nói: “Cả tuần ni Ba con không lên thăm Mẹ, Ba con không đem tiền lên cho con, Ba để Mẹ lại cho con, Ba nói con muốn là chi thì làm ”. Nói đến đây em nghẹn giọng, cúi đầu qua một bên, em lấy tay dụi vào mắt. Nhưng em đã thức tỉnh ngay và trở về với hiện thực, em không thể để nỗi tuyệt vọng làm em ngã qụy, em trở lại với Ngọc: “hôm nay bác sĩ cho con toa thuốc nhưng con không có tiền để mua”. Có lẽ đây là điệp khúc mà mỗi ngày em phải hát với mọi người để mong sự giúp đở

DIỆU LIÊN VÀ BÉ NA ĐÊN THĂM CHỊ MAI Ở KHOA HỒI SỨC & CẤP CỨU

Chúng tôi cùng nhau đi vào khoa HSCC. Đây là một khu mới xây, trang bị rất tối tân và sạch sẽ. Chính vì vậy mà bệnh nhân tại đây phải trả bệnh viện phí cao. Thậm chí một lần lên cầu thang máy mỗi người phải trả 1000$, muốn dùng nhà vệ sinh cũng phải trả 1000$. Vì vậy mà bé Na đã phải dùng cầu thang bật cấp (dành cho cứu hỏa) lên xuống từ lầu một đến lầu sáu để lo chăm sóc cho Mẹ. Sử  dụng nhà vệ sinh cũng vậy, nếu có Dì nào quen thì cho em dùng miễn phí, nhưng có Dì vẫn đòi tiền em.

Mỗi ngày em cần phải có gần 100,000$ VN để lo sinh hoạt cho hai Mẹ con. Buổi sáng em ăn 2000$ xôi bắp, trưa 3000$ xôi bắp và buổi tối 4000$ cơm hộp. Mẹ phải uống súp dưỡng sinh do bệnh viện cung cấp, mỗi ngày 6 lần hết 36,000$. Mẹ phải dùng 10 chiếc tả vệ sinh hết 50,000$. Em còn mua nước sôi lau rửa sạch sẽ cho Mẹ để mẹ không bị thúi thịt.

Em kể lại một chuyện lạ đã xẫy ra. Sau khi em đưa 5 chiếc tả cuối cùng cho cô y tá, em lo buồn không biết chạy đâu ra tiền mua thêm tả cho ngày mai, thì tối hôm đó em thấy một gói tả lớn của ai tặng nằm trên giường Mẹ. Bên cạnh câu chuyện của người ẩn danh tặng tả, em cũng cho biết đời sống phức tạp tại bệnh viện, từ cái phích nước sôi đến chiếc chiếu em nằm qua đêm cũng bị ai mượn không bao giờ trả lại.

Khi nghe được sinh hoạt khó khăn của em, Diệu Liên đề nghị em về nhà Diệu Liên ở lại cho thoải mái. Thật là bất ngờ khi em từ chối, em bảo rằng mỗi tối từ 8 đến 12 giờ khuya em xin các cô y tá vào thoa bóp cho Mẹ, để khi lành bệnh thì các bắp thịt của Mẹ không bị cứng lại. Mỗi buổi sáng em thức dậy lúc 4 giờ để chạy lo xin nước, làm vệ sinh toàn thân cho Mẹ trước khi bác sĩ và y tá vào làm việc. Suốt ngày thì em lo xin tiền và sẳn sàng hoàn tất mọi công việc mà các cô y tá yêu cầu.

Trở lại toa thuốc không tiền mua mà em đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần với Ngọc. Na cho biết, trước đây toa thuốc của Mẹ là 500.000$ ($35US) mỗi ngày, bây giờ toa thuốc chỉ còn lại 70,000$ ($5US), với những loại thuốc thường, dùng tạm cho Mẹ bớt đau đớn nhưng không thể lành bệnh, vì bác sĩ biết em không có tiền. Diệu Liên đề nghị em trở lại xin toa thuốc tốt để Mẹ sớm bình phục. Hôm nay em hớn hở vào báo tin vui là Mẹ đã hồi phục nhiều. Mẹ đã mở hé được mắt, mở miệng, nghiêng đầu và nhích mông để em thay tả. Em hỏi Mẹ: “Mẹ biết con không? nếu Mẹ biết thì Mẹ nhắp nháy mắt đi”, và em thấy Mẹ nhắp nháy mắt, em sung sướng lắm mặc dù Mẹ chưa nói được thành lời, Mẹ em đã sống lại rồi.

Mặc dù đang dành lại sự sống của Mẹ từ tay tử thần một cách khó khăn, nhưng lời tâm sự của em về Mẹ luôn tràn đầy tình thương và niềm hy vọng. Mỗi khi nhắc đến Cha thì khuôn mặt em nghẹn ngào không nói nên lời, hình như không còn gì để nói. Em đã phải khóc than thật nhiều, xin Ba cùng em cứu Mẹ, nhưng em đã nhận sự hửng hờ từ Cha.

Có lẽ Mẹ đã quá khổ vì Cha và hy sinh quá nhiều cho đàn con nhỏ nên bây giờ bé Na, được ươm trồng nhiều hạt giống của “Mẹ” trong em, đã biến em thành một cô bé đầy nghị lực và hy sinh.

Khi Diệu Liên biết về hoàn cảnh của bé Na, dù chưa kịp kêu gọi lòng thương của mọi người cho gia đình em, Diệu Liên đã hứa giúp đở và đã giúp em tiền thuốc men cho Mẹ. Có tiền thì các bác sĩ cho ra những toa thuốc tốt, có công dụng chữa trị, và chỉ trong 10 ngày mà sức khoẻ Mẹ cua Na đã tiến triễn rất nhiều.

Bên cạnh trường hợp chị Mai (Mẹ bé Na), còn biết bao nhiêu hoàn cảnh đáng thương tương tự. Ước chi thời gian và khả năng của Diệu Liên nhiều hơn nữa thì Diệu Liên có thể hiến tặng đến quý vị nhiều câu chuyện, diễn ra hằng ngày tại các bệnh viện 

Hôm nay xin được hầu chuyện cùng quý Ân nhân “MTNCD” về gia đình bé Na. Mọi sự giúp đở xin gởi về
Eyes of Compassion
18 Pergola Rd.
Etobicoke, ON
M9W 5K6
Canada
Bị chú: Quỹ Bệnh Hiểm Nghèo

Email: eocvn@yahoo.com

THƯ BÉ NA XIN GIÚP ĐỞ

EM HOANG KHÁNH TOÀN ĐÃ ĐƯỢC MỖ XONG

                                     TIN VUI VỀ EM HOÀNG KHÁNH TOÀN

Sau khi gửi thư kêu gọi cho em Toàn là Diệu Liên lên đường đi cứu trợ đồng bào bão Durian tại miền Nam. Trên đường đi, Diệu Liên được tin em Hoàng Khánh Toàn đã được đưa ra phòng hồi sức, ca phẩu thuật thành công tốt đẹp. Vừa mừng cho em vừa ngạc nhiên, không hiểu vì sao em Phạm văn Ngọc, đại diện MTNCD chăm sóc các bệnh nhân hiểm nghèo tại bệnh viện Trung Ương Huế, chưa hỏi Diệu Liên để đóng tiền phẩu thuật mà Toàn lại được vào phòng mổ. Ngọc liên hệ ngay với bệnh viện và được biết có một nguồn tài trợ nhân đạo, chuyển thẳng đến bác sĩ tại khoa CTCH, để đóng tiền vào bệnh viện cho ca mổ của Toàn. Thật là đáng mừng và cũng dể hiểu, vì trong lúc nằm viện, gia đình Toàn đã đi xin trợ cấp từ nhiều nguồn khác nhau. Nguồn trợ cấp nào đến trước thì bệnh viện sẽ nhận ngay để kịp thời cứu bệnh nhân.

Vì vậy mà chi phí cho Toàn cũng nhẹ đi nhiều, hiện tại chúng ta đang bồi dưỡng cho Toàn gồm sửa, trái cây, thức ăn bổ, và thuốc men điều trị cho đến lúc hoàn toàn bình phục, nhưng chúng ta sẽ không dùng hết quỹ “bệnh nhân hiểm nghèo” của Hoàng Khánh Toàn.

Để có được thông tin chính xác của em Toàn hầu gửi đến quý vị, Ngọc và Diệu Liên đã xin gặp bác sĩ Phạm Đăng Nhật, hỏi rỏ mọi chi tiết về nguồn tài trợ bất ngờ và tiến trình điều trị còn lại của Toàn. Bác sĩ Nhật rất nhiệt tình giải đáp và cho biết là trường hợp của em Toàn đã đạt được kết quả 80%, bây giờ chỉ còn cần lọc và ghép da thôi, chi phí không bao nhiêu. Khi bác sĩ biết chúng ta đã gây được một quỹ cho em Toàn thì bác sĩ đã tha thiết đề nghị chúng ta hãy chia sẽ quỹ của em Toàn để giúp thêm những ca của các bệnh nhân rất cùng cực, đang trên tiến trình chửa trị mà bây giờ kiệt sức, bất lực.

Nếu quý vị bằng lòng với đề nghi của bác sĩ Nhật thì Diệu Liên xin được dùng số tiền còn lại sau khi chửa trị cho em Toàn trọn vẹn, giúp đở 5 bệnh nhân sau đây:
 

1)Lê thị Mai – 35 tuổi - Chấn thương sọ não
Gia đình bên ngoại, các dì các cậu, đã giúp một số tiền lớn để giải quyết cho chị Mai trong giai đoạn khẩn cấp nhất. Sau khi mổ xong, chị Mai cần điều trị thuốc đặc biệt và bồi dưỡng bằng súp dưỡng sinh đúng tiêu chuẩn do bệnh việc cung cấp, điều quan trọng là cần phải có sự theo dỏi của bác sĩ và chăm sóc của y tá. Chi phí nhiều nên các em của chị Mai không còn khả năng để tiếp tục. Hiện tại mỗi ngày chúng ta giúp trường hợp của chị Mai khoản $40 Us

2)Công Trung – 22 tuổi, bỏng do tai nạn khi sửa xe Honda
Tình trạng cháy rất nặng, trong thời gian qua được cô Lưu Thanh Nhàn gây quỷ gia đình giúp Trung vượt qua những giai đoạn nguy hiểm nhất, đã chi phí rất nhiều. Trung cũng được quỷ cháy bỏng tại bệnh viện giúp hơn 40,000,000$ VN . Theo bác sĩ Phạm Đăng Nhật cho biết tình trạng của em khả quan rất nhiều, đôi mắt có thần lực trở lại, và cơ thể đã đòi hỏi muốn ăn. Hiện tại qủy của cô Nhàn và bệnh viện giúp em giai đoạn cuối đã kiệt sức, bác sĩ Nhật đề nghị chúng ta tiếp sức để em được chửa trị bằng phương pháp nuôi dưỡng tỉnh mạch và chuyền máu, có như vậy bệnh trạng của em mới sớm hồi phục. Trường hợp nầy mỗi ngày phải giúp từ $50 đến $100 trong vòng từ 5 đến 10 ngày mới bắt đầu cắt giảm tiền thuốc.

SƯ CÔ PHƯỚC THIỆN VÀ DIỆU LIÊN ĐẾN THĂM CÔNG TRUNG

3)Hoàng thị Xuân - 43 tuổi - bệnh Bàn Quan và Bao Tử
Chị Xuân có 4 đứa con còn nhỏ, làm nghề nông, chồng qua đời cách đây 6 tháng, chị bị nhiều bệnh trong người nhưng vì không có tiền chạy chửa nên đến bây giờ không còn sức sống nữa. Con gái đầu, 20 tuổi, đưa chị vào bệnh viện, vì thuộc diện hộ nghèo nên không phải trả tiền bệnh viện. Trường hợp nầy chúng ta chỉ cần giúp tiền ăn của hai mẹ con trong thời gian nằm viện, tiền bồi dưỡng và tiền mua các loại thuốc mà bệnh viện không cấp phát. Số chi phí giúp trường hợp nầy không đáng kể

HOÀNG THỊ XUÂN

4)Lê viết Dũng – 20 tuổi - hở một Van Tim
Dũng đang đi làm công nhân ở Sài Gòn, bị bệnh Tim nên về quê lo chửa trị. Dũng có một đứa cháu trai bị bệnh Tim, hở hai Van. Giải phẩu hai Van chi phí lên đến 60 triệu, văn phòng OGCDC hứa giúp 30 triệu, gia đình vay mượn được 15 triệu, chỉ còn 15 triệu không kịp xoay xở nên cháu đã qua đời. Bây giờ đến em Dũng cũng lại bị hở một Van Tim, ca phẫu thuật lên đến 30 triệu, gia đình đã chạy được 15 triệu, còn 15 triệu không biết tìm đâu ra, hiện tại gia đình rất bối rối. Diệu Liên nghe tin nầy nên đang cho người đi liên lạc em Dũng. Nếu được, chúng ta sẽ giúp em số tiền còn thiếu để chửa trị

5)Anh người dân tộc, khoảng 25 tuổi, có vợ và một con nhỏ, cư ngụ tại Nam Đông - Huế, vùng kinh tế mới, và cũng là nơi nương nấu của người dân tộc thiểu số. Anh bị một khúc tre đâm vào chân gần mắt cá, không biết băng bó lại mà vẫn tiếp tục làm rẩy và ăn khoai sắn. Một thời gian sau, chân anh bị nhiễm trùng không còn đi được nữa, nên anh về bệnh viện Trung Ương Huế. Kết qủa anh đã bị cưa đi một khúc chân như quý vị thấy ở trong ảnh. Bây giờ anh phải trở lại bệnh viện vì chân bị sưng lên và đau nhức. Bác sĩ phát hiện thịt của anh lại bị nhiễm trùng, đang ăn sâu lên đùi chân, sở dĩ thịt của anh bị làm độc lại là vì sau khi trở lại nhà anh không có cơm ăn mà ăn toàn khoai sắn trồng trong nương. Kết quả là anh phải bị cưa lên quá đầu gối để lấy đi toàn bộ phần cơ thể bị nhiễm trùng. Vì anh thuộc diện gia đình nghèo, và trường hợp qúa đặc biệt nên toàn bộ bệnh viện phí đều được miễn phí. Tiền ăn uống hằng ngày của anh hiện tại đang được bà Xơ giúp đở. Điều Diệu Liên quan tâm là khi rời bệnh viện trở về nhà anh sẽ ăn uống như thế nào. Chắc là lại tiếp tục khoai với sắn, Diệu Liên sẽ theo dõi để khi anh rời bệnh viện về lại quê, Diệu Liên trích quỷ tặng anh một số tiền, với số tiền nầy anh sẽ có được thức ăn có dinh dưỡng chửa lành hẳn căn bệnh nhiễm trùng.

ANH NGƯỜI DÂN TỘC THIỂU SỐ

Kính chúc quý vị thật nhiều sức khoẻ và an lành trong cuộc sống.
Kính thư
Tôn Nữ Diệu Liên
Mọi thắc mắc và góp ý xin liên lạc về eocvn@yahoo.com

TAI NẠN XE

Diệu Liên đã về đến Sài Gòn như dự định, khí hậu nóng nực oi bức, nhộn nhịp, tràn đầy sức sống. Với cuộc sống tại thành phố, mọi thứ đều tiện nghi. Diệu Liên đã chạy theo nhịp sống, tung tăng với những ngày thoải mái. Buổi đêm ở Sài Gòn trong ánh đèn rực rỡ trên những dãy phố có đông người qua.

Rời Sài gòn, đáp máy bay về Huế, thời tiết ở đây dễ chịu hẳn. Những ngày vui chơi ở Sài Gòn đã qua, Diệu Liên bắt đầu vào công việc như mọi năm. Bắt đầu bằng những ngày đi thăm các gia đình khó khăn và bệnh nhân mang bệnh hiểm nghèo. Những phần tiền để tiêu dùng cho cá nhân đã được chia làm phần quà gửi gấm đến bà con. Mỗi lần rút ra một số tiền nhỏ gửi tặng người bạn nghèo bên đường, Diệu Liên khởi lên niềm chua xót xen lẫn hạnh phúc và yêu thương. Ước gì cánh tay của mình lớn rộng hơn để có thể ôm trọn những người bạn khổ đau, và mọi loài .

Diệu Liên yêu thương loài vật nhất là các chú Chó bé tí. Một buổi chiều, trời đầy gió, trước cổng sau bệnh viện, một con chó xù trắng, đang chăm chỉ đi tìm bửa cơm chiều trên vỉa hè dơ bẩn. Màu lông trắng của em đã biến thành màu đất, không ai tắm cho em hết, làm Diệu Liên nhớ bé Lạc của Diệu Liên muốn thắt cả ruột, bé Lạc là con chó con và cũng là đứa con gái yêu quý của Diệu Liên. Bé Lạc cho Diệu Liên một tình thương không biên giới, không điều kiện . Mỗi khi Diệu Liên đi xa nhà, phone về thăm hỏi Minh, chồng của Diệu Liên. Diệu Liên hỏi: “Bé Lạc và Minh ai thương Diệu Liên hơn”. Minh trả lời không suy nghĩ: “Bé Lạc”, chắc chắn là Bé Lạc rồi, không ai dám so sánh tình thương của nó đối với Diệu Liên !!!! “

Diệu Liên quan sát chú chó lông xù trong khi chờ đợi anh Thọ đến đưa sư cô Phước Thiện và Diệu Liên đến khoa Ngoại Chỉnh Hình. Thấy chú chó con tội nghiệp, Diệu Liên đã mua cho em hai quả trứng. Em ăn thật ngon làm cho những người qua đường phải bật cười.

Vào khoa cháy bỏng, chúng tôi đến thăm em Hoàng Khánh Toàn. Bố em Khánh Toàn bị tai nạn vào tháng 2 năm 2006. Sau khi bố qua đời, em đã phải vừa đi học vừa đi làm nghề cửa sắt, phụ Mẹ nuôi hai em ăn học. Không may 4 tháng sau em cũng bị tai nạn xe, chân phải gãy một khúc ngay giữa bắp chân. Mẹ đưa em vào bệnh viện trong tay không có một đồng xu dính túi, gia đình đã chạy vay mượn khắp nơi để điều trị cho em giai đoạn đầu, giai đoạn xếp lại những mãnh xương bị bể. Theo yêu cầu của bác sĩ, em được về nhà điều trị, chờ ngày tái xuất viện để bắt vít cho xương
 

DIỆU LIÊN ĐANG HƯỚNG DẪN EM TOÀN VIẾT THƯ XIN GIÚP ĐỞ

Từ trái sang phải: Em Toàn, Diệu Liên, Mẹ em Toàn và sư cô Phước Thiện

Lần nhập viện nầy, em đã tự nguyện viết hai lá thư yêu cầu bác sĩ Phạm Đăng Nhật, trưởng khoa Chẩn Thương Chinh Hình - Bỏng, vị bác sĩ phụ trách chữa trị cho em, giúp em cưa đi phần chân bị gãy. Diệu Liên hỏi tại sao em nghĩ đến việc cưa chân, em bảo rằng: “ … cưa chân rồi con gắn chân giả, người ta có chân giả vẫn làm việc được, nếu tiếp tục chữa trị thì rất tốn kém, gia đình con không có tiền, Mẹ con sẽ tiếp tục vay nợ để lo cho con … “.  Hai lần em đưa đơn lên, hai lần em bị bác sĩ Phạm Đăng Nhật từ chối không chìu ý em, bác sĩ vẫn kiên nhẫn chờ đợi một tổ chức từ thiện nào đến giúp em.

Thế rồi phép lạ cũng đến. Anh Thọ được các cô y tá giới thiệu về tình cảnh quá khó khăn của gia đình qua quá trình em nằm điều trị tại bệnh viện. Anh Thọ thường xuyên tìm đến khuyến kích em, được biết về những tờ đơn xin cưa chân của em Toàn, anh Thọ đã lấy lại và xé bỏ đi. Anh Thọ xé đi để xóa tan trong em những tư tương bi quan, tuyệt vọng và anh hứa tìm cách giúp em.

Bác sĩ Nhật chính là vị lương y đã từ chối cưa chân em Trần Thị Phương, mà chúng ta đã giúp đở năm ngoái, khi cô ta quá tuyệt vọng với đôi chân gãy sau tại nạn xẫy ra. (xin xem bài bên dưới)

Nhìn thấy tinh thần trách nhiệm đối với gia đình của Toàn, sự bế tắc trong vấn đề chạy chửa cho vết thương của em, Diệu Liên đã đến tận giường bệnh hướng dẫn em viết thư kêu gọi lòng thương của quý ân nhân. Diệu Liên đã ôm em vào lòng thật lâu và thật ấm, Diệu Liên nói với em: “ Cô thương con nhiều lắm, nếu con thương cô thì hãy cố gắng lên, đừng bỏ cuộc,  mọi người sẽ cùng con chửa lành vết thương cho con”. Sau lời nói của Diệu Liên, Toàn cảm động, em dựa sát vào người Diệu Liên như dựa sát vào một niềm hy vọng vừa chớm nở; một niềm hy vọng cho chiếc chân tàn tật của em. 

“MTNCD” xin được gởi thư nầy và những lời kêu gọi của em Toàn đến với quý ân nhân, mong được sự giúp đở như quý vị đã từng giúp cho em Trần Thị Phương trước đâỵ. Chúng ta không những giúp đở cho một người bị nạn qua được cơn khó khăn, mà còn giúp cho một gia đình có được điều kiện để cùng nhau xây dựng cuộc sống của họ

Có lẽ vì không muốn phiền lòng người bệnh, bác sĩ Nhật vẫn chưa cho gia đình biết chi phí của ca mổ và sự chửa trị trong những ngày đến. Diệu Liên vẫn chưa gặp được bác sĩ Nhật vì anh ta đang đi công tác xa.

Sau khi gởi thư nầy đến quý ân nhân thì Diệu Liên sẽ chuẩn bị đi cứu trợ ở Phan Thiết, vùng vừa bị cơn bảo Durian thổi qua. Diệu Liên đi cùng sư Như Minh và một số Phật tử. Sẽ có chi tiết để hầu chuyện cùng quý vị nay mai

Xin kính chúc quý ân nhân vô lượng an lành.

Tôn Nữ Diệu Liên

                                                                         Tình Cha

                                                 Tình Cha ấm áp như vầng Thái Dương
                                               Ngọt ngào như dòng nước xuôi đầu nguồn ….

Diệu Loan và tôi đi băng qua hành lang khoa Ngoại Chỉnh Hình để tìm đến phòng cô Trần Thị Phương, 37 tuổi, quê ở thị trấn Phú Bài – thành phố Huế. Các anh chị của Phương lập gia đình và đi tha phương cầu thực tận miền Nam. Phương làm nghề chằm nón, sống với cha mẹ già, mẹ Phương lại bệnh hoạn nằm trên giường quanh năm.

Bác Trần Văn Ân, cha của Phương, năm nay được 72 tuổi, khuôn mặt hiền với những vết nhăn, da sẫm nâu vì nắng cháy. Ông cụ già đến bên tôi nói nhỏ như không muốn người khác nghe “Xin cô giúp cho cháu, cha già nuôi con gái quá khổ, mẹ nó bệnh hoạn liên miên, liệt giường liệt chiếu, nên mọi chuyện tui phải lo hết. Khổ nỗi cháu là phụ nữ, nhiều vấn đề lắm. Vệ sinh hằng ngày cho cháu là một vấn đề, mà bổn phân riêng của phụ nữ lại càng khó khăn hơn cho tôi. Tui sợ rằng rồi đây chết đi, để lại nó không chồng không con mà còn tật nguyền thì làm răng đây cô ơi, cháu phải sống ra răng đây cô!”

Tôi lắng nghe từng lời cụ chia sẽ, lòng xúc động, tôi muốn ôm cụ vào lòng và nói với cụ rằng tôi hiểu được niềm đau khổ và khó khăn của cụ. Niềm đau trong trái tim của người cha cũng không nhỏ hơn vết thương trên hai đôi chân không còn hy vọng của Phương. Tôi nguyện trong lòng sẽ đem hết khả năng để giữ lại đôi chân của Phương nếu còn cơ hội.

Tôi được biết Phương bị tai nạn xe Honda vào đầu năm 2005, xe tông rồi bỏ chạy, để lại cho Phương đôi chân gãy và thương tích nặng trên đầu.  Thương cho con gái chưa chồng, cha mẹ già đã bán miếng đất của ông bà để lại, vay mượn ngân hàng và bà con gần xa được trên 50 triệu Việt Nam để lo chạy chữa cho con. Bác sĩ đã chữa lành vết thương trên đầu, và đang trên nữa đường điều trị hai chân thì gia đình hết tiền. Cha đem con gái về nhà, đôi chân Phương vẫn còn những con vít và những ống Inox nằm ngũ say trong đó, âm thầm làm sứ mạng hoà bình để hàng gắn những rạng nức trên đôi xương chân của Phương.

Hôn nay Phương trở lại bệnh viện vì hai chân Phương bị nhiễm trùng nặng do cơ thể thiếu dinh dưỡn, những vết nức sưng vù đã cho mọi người thấy những đường thịt lồi ra đỏ hoe, nước mô vàng chảy dọc theo chân. Bác Ân lại đem con gái đến bệnh viện, không có lấy một xu dính túi. Phương biết hoàn cảnh và số phận của mình nên đã năn nĩ bác sĩ bệnh viện cưa hai chân bỏ đi. May mắn thay Phương gặp một bác sĩ có lương tâm, ông ta khuyên Phương bình tỉnh, ông sẽ cố gắng giúp Phương, chờ một thời gian xem sao! Trong thời gian đó các sinh hoạc của hai cha con Phương đã làm mũi lòng nhiều người chung quanh, và nhất là hình ảnh của ông Ân, đã khiến các cô y tá tìm đến các tổ chức từ thiện kêu cứu. Câu chuyện cha già nuôi con gái bị tai nạn đến tai anh em “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời”, chúng ta cùng nhau, với tình thương và niềm thông cảm, chắc chắn chúng ta sẽ cùng nhau giử lại được đôi chân của cô Phương. Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời mong mõi quý ân nhân giúp đở cho em Phương. Mọi đóng góp xin ghi rõ tên của Phương
                                                              

Đôi chân của Phương

QUỸ MẮT THƯƠNG NHÌN CUỘC ĐỜI

18 Pergola Rd.Toronto - Etobicoke, Ont. M9W 5K6, Tel: (416) 742 – 8653

Email add: eocvn@yahoo.com, Web: www.eyesofcompassion.org

VĂN PHÒNG TƯ VẤN DI TRUYỀN & HỖ TRỢ TRẺ KHUYẾT TẬT (OGCDC)

Đại học Y Khoa Huế - 6 Ngô Quyền, TP Huế, Việt Nam

Mã số:

    EOCVN 069

Ngày : 08/11/2005

 

HỒ SƠ BỆNH NHÂN

Họ tên:

TRẦN THỊ PHƯƠNG

Năm sinh: 1968

Chẩn đoán:

Gãy 2 chân, nhiễm trùng xương

Chi phí:  4,640,000 VND

Chỉ định:

Phẫu thuật

Tên nhà tài trợ:

TAICHI INDEPENDENCE

Thông tin gia đình

Địa chỉ:

Tổ 5, Khu 6, Thị trấn Phú Bài,  tỉnh Thừa Thiên Huế

Họ tên cha

TRẦN ẨN

Năm sinh: 1933

Nghề nghiệp: Làm thuê

Họ tên mẹ

TRẦN THỊ ĐÓA

Năm sinh: 1940

Nghề nghiệp: Chằm nón

Số con:

07

Số con khuyết tật: 01

Thu nhập:

3,600,000đồng / năm

Hoàn cảnh:

Gia đình Trần Thị Phương có 7 anh em, tất cả đã lập gia đình ngoại trừ chị Phương. Bố của chị Phương làm thuê với thu nhập thấp và không ổn định. Chị Phương và mẹ làm nghề chằm nón. Một hôm, chị chở nón đi bán ở chợ nhưng không may bị tai nạn làm gãy hai chân, xương mụn thành nhiều mảnh cho nên việc phẫu thuật sắp xương tốn rất nhiều thời gian và tiền bạc. Hơn thế nữa, chị còn bị nhiễm trùng trong lúc điều trị nên gia đình phải tốn rất nhiều tiền cho việc điều trị và phẫu thuật. Gia đình đã vay mượn Ngân hàng cũng như đã bán mảnh đất nhỏ trong vườn để lo phẫu thuật cho chị nhưng vẫn không đủ. Tai nạn của chị phải phẫu thuật nhiều lần mà bây giờ gia đình không còn khả năng để lo cho chị nữa.

Báo cáo chi tiết:

Diễn giải

Việt Nam đồng

Ngoại tệ (USD)

  1. Viện phí

  1. Chi phí thuốc + Phẫu thuật

4,640,000 VND

295.54 USD

  1. Hành chính phí

Tổng cộng:

4,640,000 VND

295.54 USD

Người nhà bệnh nhân                                                                                      Phụ trách Văn phòng

Signed                                                                                                             Ts. Bs. Nguyễn Viết Nhân           

Hình ảnh bệnh nhân

Bảo Hiểm Sức Khỏe



Một người đàn ông trung niên gỏ cửa tìm gặp cô Diệu Liên. Anh rụt rè tha đôi dép ngoài cửa rồi đi chân đất vào nhà, ông cho tôi biết ông được sư cô Tịnh An ở chùa Tâm Ấn – Đà Lạt giới thiệu đến gặp tôi vì con ông đang nằm cấp cứu tại bệnh viện Trung Ương Huế.

Anh Lê văn Ái, người thôn An Lợi, xã Triệu Độ, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Con gái ông là cháu Lê Thị Thuý Loan, 13 tuổi, đang học lớp 8. Cách đây 3 năm, cháu Loan nuốt lốn một chiếc tằm và đến bây giờ chiếc tằm đang nằm bên cạnh lá phổi của em. Tằm rỉ rét làm em đau đớn khó chịu. Anh Ái đưa con đến bệnh viện nằm điều trị, hút nước và sau cùng là mổ để lấy chiếc tằm tai ác ra khỏi cơ thể em. Điều trị được nữa đường thì gia đình anh Ái hết tiền, không có tiền đóng bệnh viện phí đã nhiều ngày, nên bệnh viện phải cho em Thúy xuất viện về nhà nằm chờ chết.

Hôm đó thứ Sáu, anh Ái tìm đến chúng tôi với khuôn mặt hốt hoảng, anh nói: “cô ơi! nếu tui đem cháu về lần nầy là cháu chết liền, chiếc tằm đã rỉ rét và làm mũ nhiều lần, mỗi lần như rứa gia đình tui tốn kém rất nhiều để hút mũ và nước ra, nhưng không bao giờ có tiền để mổ, nay đã 3 năm rồi, bây giờ bằng mọi giá phải cho cháu mổ mà thôi, tui không muốn đem cháu về, vì đem về lần nầy là chấp nhận cho cháu chết”

Đứng trước trường hợp như vậy chẳng bietphải quyết định như thế nào, làm sao biết sự thật nằm ở đâu để quyết định giúp. Nếu trả lời không giúp thì anh Ái phải cho cháu xuất viện ngay chiều hôm đó, rồi cảm giác của mình như thế nào nếu nghe tin cháu đã qua đời mà mình chưa một lần cố gắng.

Trong nhất thời chúng tôi đã nhanh miệng đề nghị anh Ái trở lại báo với bệnh viện là thứ hai anh sẽ có tiền lo cho cháu, trong hai ngày cuối tuần sẽ làm việc và sẽ có câu trả lời cho anh Ái là có giúp được hay không? Sau khi anh Ái rời nhà, chúng tôi gọi ngay cho anh Diêu, trưởng ban Từ Thiện tỉnh Quảng Trị, nhờ họ cho người về ngay địa chỉ nhà anh Ái, khảo sát hoàn cảnh gia đình qua bà con lối xóm và các cô giáo dạy em Loan. Sau một buổi chiều làm việc các anh đã báo cho biết hoàn cảnh họ thật sự khó khăn mà toàn xóm ai cũng đề nghị chúng tôi cố gắng giúp qua cơn nguy hiểm nầy.

Trở lại bệnh viên - với danh nghiã là một tổ chức nhân đạo – đã hứa giúp thanh toán bệnh viện phí cho em Loan. Trong thời gian đó nhờ người làm việc với ban giám hiệu và được biết em Loan có bảo hiểm y tế học đường. Đó là chìa khóa đã mỡ ra tất cả những cánh cửa bế tắc của tài chánh. Thật là tội cho người dân quê, họ có quyền lợi trong tay nhưng họ không hề biết. Mỗi năm học phải đóng đủ thứ tiền, trong đó có tiền bảo hiếm y tế cho con em đến trường. Từ đó các anh em đã làm việc với bệnh viện và “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” chỉ tốn cho ca mổ của em 1,500,000$ Việt Nam tiền bồi dưỡng và thuốc trụ sinh sau khi mổ.

Hôm trở lại bệnh viên để thăm em sau khi mổ, em nở một nụ cười rất tươi để chào đón chúng tôi, em là một bông hoa đầy sức sống. Với sự giúp đở khiêm nhường của chúng ta, cũng đóng góp được nhiều ít trong hạnh phúc đơn sơ của em.

Tôn Nữ Diệu Liên

Hình ảnh bệnh nhân

QUỸ MẮT THƯƠNG NHÌN CUỘC ĐỜI

18 Pergola Rd.Toronto - Etobicoke, Ont. M9W 5K6, Tel: (416) 742 – 8653

Email add: eocvn@yahoo.com, Web: www.eyesofcompassion.org

VĂN PHÒNG TƯ VẤN DI TRUYỀN & HỖ TRỢ TRẺ KHUYẾT TẬT (OGCDC)

Đại học Y Khoa Huế - 6 Ngô Quyền, TP Huế, Việt Nam

Mã số:

    EOCVN 065

Ngày : 26/10/2005

HỒ SƠ BỆNH NHÂN

Họ tên:

NGUYỄN THỊ THUÝ LOAN

Năm sinh: 1990

Chẩn đoán:

Tràn Dịch Màng Phổi

Chi phí:  500,000đồng

Chỉ định:

Phấu thụât

Tên nhà tài trợ:

Tran Hoi

Thông tin gia đình

Địa chỉ:

Thôn An Lợi, Xã Triệu Đô, Huyện Triệu Phong, Tỉnh Quảng Trị

Họ tên bố

Lê Văn Ân

Năm sinh: 1965

Nghề nghiệp: Làm nông

Họ tên mẹ

Đặng Thị Toan

Năm sinh: 1962

Nghề nghiệp: Nội trợ

Số con:

05

Số con khuyết tật: 01

Thu nhập:

3,500,000đồng

Hoàn cảnh:

Gia đình thuộc một trong những hộ nghèo của Xã Triệu Đô, Huyện Triệu Phong vì thế họ được phát sổ hộ nghèo và được hưởng chế độ khám chữa bệnh miễn phí. Gia đình có 5 cháu đều đang đi học. Bố cháu là nông dân, ông ta phải làm việc cật lật để nuôi cả gia đình bởi vì mẹ cháu bị bệnh khớp. Chị chỉ ở nhà làm việc nội trợ, trồng rau trái trong vườn. Cháu Thuý Loan đã nằm viện Trung Ương Huế đã 3 tháng vì bệnh “ Ép xe động mạch phổi”. Điều kiện kinh tế gia đình đang rất túng thiếu, kính xin quý nhà hảo tâm giúp đỡ cháu một số tiền mua thuốc và thức ăn bồi dưỡng.

Báo cáo chi tiết:

Diễn giải

Việt Nam đồng

Ngoại tệ (CAD)

  1. Viện phí

  1. Chi phí thuốc + Phẫu thuật

500,000đồng

37CAD

  1. Hành chính phí

Tổng cộng:

500,000đồng

37CAD

Người nhà bệnh nhân                                                                   Phụ trách Văn phòng

Đã ký

                                                                                                                       Ts. Bs. Nguyễn Viết Nhân           

 Mọi đóng góp và thắc mắc xin liên lạc về: